Bài thơ tặng chiếc lá

Em không biết phải bấu víu vào đâu

Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa

Dũng cảm một lần em gõ cửa

Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm

Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh

Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh

Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ

Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối

Đi trên đường có lúc nào bước vội

Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang?

Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang

Cái mà người ta gọi là hạnh phúc

Em không biết nhưng một lần em đã khóc

Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh.

Bởi bầu trời xanh đến là xanh

Bởi những điều em không hiểu nổi

Tim ta ơi sao tự mình lừa dối

Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?

Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng

Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh

Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta.

từ “Tớ chờ cậu mang nắng trở về”

p/s: hai năm rồi nhỉ 🙂 từ ngày đầu đăng bài này bên fb :))

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s